
Người ta thường nhìn một team dev và nghĩ điều quan trọng nhất là architecture, là coding skill, là tốc độ xử lý issue hay khả năng giữ hệ thống chạy ổn định. Tất nhiên những điều đó rất quan trọng, vì không có nền kỹ thuật đủ chắc thì chẳng sản phẩm nào đi xa được.
Nhưng nếu làm sản phẩm đủ lâu, sẽ có lúc nhận ra: thứ giữ mọi người ngồi lại với nhau sau rất nhiều sprint, rất nhiều bug, rất nhiều lần deploy hồi hộp… lại là những thứ không nằm trong tài liệu kỹ thuật.
Đó có thể là một câu đùa xuất hiện đúng lúc mọi người đang nhìn log mà chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Là khoảnh khắc một lỗi tưởng sửa 5 phút nhưng 2 tiếng sau vẫn còn nguyên, và cả team bắt đầu nghi ngờ… không biết lỗi nằm ở code hay nằm ở niềm tin ban đầu 😄
Là những lần ai đó rất tự tin nói “chắc ổn rồi”, rồi đúng vài phút sau notification mới lại hiện lên.
Trong một team, ai đó có thể thay một module, refactor một flow, viết lại một phần logic tốt hơn. Về mặt kỹ thuật, luôn có người khác đủ năng lực để tiếp tục.
Nhưng cái khó thay hơn nhiều là cảm giác hiểu nhau sau hàng trăm cuộc trao đổi nhỏ: biết khi nào đồng đội đang căng, khi nào nên im lặng để người kia tập trung, và khi nào chỉ cần một câu hài nhẹ cũng đủ kéo lại tinh thần cả nhóm.
Chính vì từng cảm nhận rất rõ điều đó nên khi xây Aevum, mình không muốn AI chỉ học cách tối ưu task hay trả lời đúng.
Mình muốn nó giữ lại một phần tinh thần mà một team thật sự luôn có, biết đồng hành, biết xuất hiện đúng lúc, biết đưa ra một đề xuất như một cộng sự chứ không phải chỉ là output lạnh hay quá chi tiết.
Vì nếu một ngày AI đủ mạnh để hỗ trợ con người làm việc mỗi ngày, thì thứ đáng giữ lại không chỉ là hiệu suất, mà còn là giá trị cảm xúc từng làm cho việc tạo ra sản phẩm trở nên đáng nhớ hơn
Code có thể viết lại. Kiến trúc có thể đổi.
Nhưng cảm giác cùng nhau tạo ra một thứ gì đó, dù giữa rất nhiều bug và deadline, vẫn là điều đáng để giữ lại nhất.





