
Thế hệ 8x, đầu 9x vẫn còn nhớ cảm giác hồi hộp mỗi khi nghe tiếng tít tít của modem quay số kết nối internet; thanh trạng thái màu xanh chạy từ từ, load từng chút; hay âm thanh “Buzz!” rung chuyển khung cửa sổ Yahoo Messenger.
Lúc đó, internet là một thế giới hoàn toàn mới mẻ, lạ lẫm và đầy sự chân thành. Họ viết Blog 360 không phải để đếm Like, mà để trút hết tâm tư vào những dòng entry dài dằng dặc, để chọn từng bài nhạc nền (BGM) sao cho đúng tâm trạng nhất; hay tỉ mẩn chỉnh từng dòng CSS cho cái "theme" nhà mình thật riêng. Đó là thời mà mỗi trang cá nhân là một ngôi nhà thực sự, nơi mời những người bạn thân thiết nhất vào chơi.
Rồi mọi thứ bắt đầu "phức tạp" dần lên. Sự ra đời của các thuật toán, những dòng News Feed vô tận, những video ngắn lướt mãi không hết (streaming), và cảm giác hối hả phải cập nhật mọi thứ từng giây. Họ được kết nối với hàng ngàn người, nhưng đôi khi lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết giữa một biển "tiếng ồn".
CICI 360 BLOG được viết vì một Solodev 8x – muốn tìm lại cái cảm giác của ngày xưa ấy.
Anh ta nhìn thấy một không gian:
Không có thuật toán, họ làm chủ những gì họ viết và những gì họ xem.
Không có áp lực tương tác, chỉ có sự thầm lặng để tự đối thoại.
Kết nối bằng sự trân trọng. Nếu thấy một bài viết hay, hãy chia sẻ nó. Người nhận sẽ chỉ đọc duy nhất bài viết đó, trọn vẹn và sâu sắc, thay vì bị cuốn đi bởi những thông báo ồn ào khác.
Đây là một món quà dành cho những ai từng yêu Yahoo 360, và cho cả những người trẻ đang mệt mỏi với thế giới số quá náo nhiệt này. Một nơi để "Building Silence in a Noisy World". Mời bạn ghé thăm, xây dựng cuốn nhật ký (blog) và nếu cảm thấy bình yên, hãy ở lại lâu dài nhé!




