
Có một lần mình nghĩ về một chuyện khá… kỳ.
Nếu một ngày mình không online nữa —
không nhắn tin, không đăng gì, không trả lời ai —
thì sẽ mất bao lâu để có người nhận ra?
1 ngày?
3 ngày?
Hay… lâu hơn?
Nghe hơi tiêu cực, nhưng thật ra mình nghĩ đây là chuyện rất bình thường.
Càng lớn, cuộc sống càng tách ra.
Bạn có thể:
sống một mình
làm việc remote
ít nói chuyện với gia đình mỗi ngày
Và dần dần, việc “im lặng vài hôm” trở thành chuyện… không có gì lạ.
Nhưng chính vì nó “không lạ”, nên mới đáng lo.
Vì khi có chuyện thật xảy ra,
nó cũng trông y hệt như những lần bạn chỉ… bận hoặc mệt.
Không ai biết nên kiểm tra bạn.
Không ai có lý do để nghĩ rằng có gì đó không ổn.
Mình build AliveCheck từ đúng cái suy nghĩ đó.
Không phải vì một câu chuyện lớn lao,
chỉ là một cảm giác rất nhỏ:
“Giá mà có một cách đơn giản để nói —
nếu mình không ổn, hãy kiểm tra mình.”
App này thực ra rất đơn giản.
Mỗi ngày, bạn chỉ cần bấm một nút:
“Tôi vẫn ổn.”
Nếu bạn quên —
nó sẽ nhắc bạn.
Nếu bạn vẫn không phản hồi —
nó sẽ báo cho người bạn đã chọn từ trước.
Thế thôi.
Nghe thì chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng khi mình nói về nó với vài người bạn,
có người bảo:
“Nghe hơi buồn… nhưng cần thật.”
Có người lại nói:
“Tao sống một mình, cái này hợp với tao đấy.”
Mình không nghĩ đây là một app ai cũng dùng mỗi ngày.
Nhưng mình nghĩ nó là kiểu:
bạn muốn có nó, dù không bao giờ phải dùng tới.
Giống như một lớp an toàn nhỏ,
âm thầm ở đó.
Có thể bạn sẽ không bao giờ cần đến AliveCheck.
Và mình cũng mong là như vậy.
Nhưng nếu một ngày nào đó bạn không thể lên tiếng,
thì ít nhất…
sẽ có ai đó biết rằng
sự im lặng của bạn không bình thường.





